Ngôi nhà nằm “án ngữ” giữa đường suốt 14 năm: Chịu khói bụi và tiếng ồn mỗi ngày, rời đi vì một lý do không ai ngờ tới

Đòi bồi thường 6 căn nhà nhưng không được chấp thuận, cuối cùng sau 14 năm sống giữa 2 làn xe, gia đình ông Trương cũng quyết định rời đi với khoản đền bù mà chính quyền đưa ra.

Đòi bồi thường 6 căn nhà nhưng không được chấp thuận, cuối cùng sau 14 năm sống giữa 2 làn xe, gia đình ông Trương cũng quyết định rời đi với khoản đền bù mà chính quyền đưa ra.

Được mệnh danh là “ngôi nhà đinh cứng đầu nhất Thượng Hải”, tòa nhà 3 tầng nằm trơ trọi giữa con đường huyết mạch ở quận Tùng Giang, ngoại ô Thượng Hải cuối cùng cũng đã bị ph.á b.ỏ. Con đường luôn trong tình trạng bị ùn tắc giờ đây thông thoáng đến lạ.

Theo trang Sina, vì ngôi nhà này mà dự án tái thiết đường cao tốc Hộ Đình Bắc vào năm 2010 phải thu hẹp con đường 4 làn theo thiết kế ban đầu thành đường 2 làn. Việc rẽ đường đột ngột khiến khu vực này trở thành điểm t.ắc ngh.ẽn giao thông nghiêm trọng và cũng là điểm xảy ra t.ai n.ạn giao thông cao. Kể từ năm 2011, một số cư dân gần đó đã liên tục phản ánh rằng: “Chỉ cần có các phương tiện lớn đi qua từ cả hai hướng, nơi này sẽ như bị phong tỏa, thậm chí có xe còn suýt đ.âm vào căn nhà”.

Nhất quyết ở lại vì đền bù không thỏa đáng

Chủ nhân của ngôi nhà này là ông Trương Tân Quốc. Ông cho biết vào năm 1996, bố vợ anh đã dùng số tiền 300.000 NDT mua căn nhà 2 tầng có diện tích sàn 100m2 này. Sau đó, ông đã chi thêm 200.000 NDT nữa để cải tạo và xây thêm, biến nó thành tòa nhà 3 tầng như hiện trạng. Vào thời điểm đó, ngôi nhà của anh Trương được xem là bề thế nhất vùng. Cứ thế, gia đình 4 đời có đến 9 người cùng sống ở tầng 2 và tầng 3. Tầng 1 được gia đình anh cho người khác thuê.

Theo thông tin từ các phương tiện truyền thông, ngay từ ngày 19 tháng 9 năm 2003, những hộ gia đình ở khu vực này đã nhận được thông báo di dời của chính quyền. Sau đó đến năm 2008, dự án mở rộng đường cao tốc Hộ Đình Bắc được lên kế hoạch thực hiện nhưng do đối tượng phải di dời rất lớn nên ngày tiến hành đã bị lùi lại nhiều lần. Số hộ “ở lại” giảm dần từ hơn 10 hộ ban đầu xuống còn 4 hộ, đến tháng 7/2009 chỉ còn 2 hộ và đến tháng 1/2011 chỉ còn hộ gia đình ông Trương ở lại không chịu di dời.

Nói về lý do không chịu chuyển đi, ông Trương cho biết khi có thông báo phải di dời, các con ông đã đến tuổi lập gia đình nên ông muốn đấu tranh để có nhà cho con gái nhưng không được chấp thuận. Ông mong muốn gia đình mình được nhận đền bù 6 ngôi nhà với lý do 9 người trong nhà (lúc đó mẹ chồng còn sống và cháu trai chưa chuyển ra ngoài) thuộc 2 sổ hộ khẩu. Tuy nhiên, theo các quy định có liên quan vào thời điểm đó, yêu cầu này của gia chủ không phù hợp nên không được phê duyệt.

Rời đi sau 14 năm sống giữa đường lớn

Vì kiên quyết ở lại, gia đình ông Trương phải đối mặt với nhiều phiền toái trong cuộc sống hàng ngày.

“Mọi thứ ồn ào suốt ngày, đặc biệt là vào đêm khuya khi xe tải qua lại nhiều. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tự hào khi là kẻ sống giữa đường. Đã có 3 vụ t.ai n.ạn giao thông nghiêm trọng xảy ra do tài xế không quen đường, không kịp rẽ ngoặt để tránh nhà tôi”, một thành viên trong gia đình chia sẻ.

Theo Sina, ông Trương cho biết gia đình ông không muốn gây bất tiện cho mọi người nhưng vẫn ở trong ngôi nhà từ năm 2003 vì không đồng ý với số tiền đền bù mà chính quyền đưa ra. Đồng thời có một nguyên nhân sâu xa được người đàn ông này tiết l.ộ là do giấy chứng nhận thổ cư của gia đình vào những năm 1950 chưa được phê duyệt.

Do đó, bất chấp tiếng ồn, khói bụi và rủi ro về tính mạng cũng như áp lực tâm lý, gia đình ông vẫn trụ lại, chịu đựng ánh mắt soi mói của mọi người và truyền thông. Mãi đến ngày 21 tháng 8 năm 2017, truyền thông địa phương đưa tin gia đình này đã đồng ý chuyển đi. Lý do được tiết l.ộ khiến nhiều người bất ngờ.

Theo trang The Paper, vào tháng 9 năm 2016, một văn phòng phụ trách việc thuyết phục người dân thuộc diện tái định cư được thành lập và chủ động liên hệ với gia đình ông Trương. Hai người chịu trách nhiệm đã có 8 cuộc đàm phán trực tiếp và hơn 10 cuộc trao đổi qua điện thoại với người nhà. Họ thường xuyên giữ liên lạc, công bố chính sách tái định cư và phân tích thực trạng. Các tổ trưởng, tổ phố phụ trách khu phố nơi ông Trương sống cũng đến để khuyên bảo và động viên gia đình.

Qua những lần trao đổi đó, gia đình ông Trương dần dần thiết lập mối quan hệ tốt đẹp với giám đốc và phó giám đốc văn phòng tái định cư. Hai người đã liên lạc với gia đình ông Trương, phân tích một cách khách quan những ưu và nhược điểm của việc di dời theo thỏa thuận và thu hồi theo pháp luật. Đồng thời thuyết phục họ đối mặt với việc di dời với thái độ tích cực.

Trước sự nhiệt tình của 2 vị cán bộ, gia đình ông Trương cuối cùng cũng sẵn sàng hợp tác với việc di dời của chính quyền. Gia đình được đền bù 4 căn nhà với tổng diện tích khoảng 400m2 cùng với số tiền đền bù 2,3 triệu NDT. Vị trí của các căn hộ không được tiết l.ộ.

Sáng ngày 7 tháng 9 năm 2017, nhìn lô đồ đạc đầu tiên được vận chuyển đi, ông Trương xúc động nói: “14 năm nay chúng tôi có cuộc sống bế tắc ở đây, giờ đây cuối cùng cũng thoát ra được. Tổ trưởng dân phố thường xuyên đến thăm hỏi và giúp đỡ rất chân thành khiến chúng tôi vô cùng xúc động. Bây giờ chúng tôi không quan tâm tiền đền bù nhiều hay ít, miễn là cả nhà khỏe mạnh về thể chất lẫn tinh thần là được.”

 Những căn nhà ‘lì lợm’ không chịu giải tỏa ở Trung Quốc

Trung Quốc sở hữu rất nhiều công trình phát triển lớn đang được tiến hành, từ kính thiên văn cho đến cây cầu dài gần 42 km. Tất cả công trình xây dựng cơ sở hạ tầng và bất động sản đều đòi hỏi không gian. Điều này đôi khi đồng nghĩa với việc người dân bị buộc phải di dời, nhường chỗ cho các dự án mới. Một số người không muốn rời nhà họ đang ở, đa phần là vì lý do tiền đền bù quá thấp. Tại Trung Quốc, những công trình lẻ loi, cũ kỹ còn sót lại giữa các dự án phát triển xung quanh được gọi là “nhà móng tay”, vì chúng trông như những chiếc móng tay dính cứng, không thể được dỡ bỏ. Dưới đây là vài hình ảnh thú vị về những căn nhà “lì lợm” này mà hãng tin Reuters ghi nhận được trong thập niên qua.

Đây là bức ảnh chụp năm 2007. Chủ nhân căn biệt thự sáu tầng này từ chối nhận tiền đền bù do một nhà phát triển bất động sản cung cấp. Công ty trên có kế hoạch xây dựng trung tâm tài chính tại đây.

Một tòa nhà chung cư cũ bị “bao vây” bởi cây cầu hình vòng mới xây dựng ở thành phố Quảng Châu. Ảnh chụp năm 2015.

Ngôi nhà “lì lợm” đứng giữa con đường đang xây ở Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Ảnh chụp năm 2015.

Năm 2012, một cặp vợ chồng già không muốn nhìn thấy nhà của họ bị đập đi. Giờ đây nó là căn nhà duy nhất đứng trên con đường chạy qua ngôi làng mà họ sống ở tỉnh Chiết Giang.

Bức ảnh này chụp năm 2007. Đây là ngôi nhà cuối cùng trong khu vực này của thành phố Quảng Châu, chễm chệ giữa công trình xây dựng khu dân cư.

Theo báo giới Trung Quốc, anh em sở hữu căn nhà trên không đạt được thỏa thuận về việc chia tiền đền bù nhận từ chính phủ, nên họ không ký vào thỏa thuận giải tỏa. Ảnh được chụp năm 2016.

Năm 2007, một nhiếp ảnh gia ghi lại căn nhà ngay trước trung tâm mua sắm ở tỉnh Hồ Nam. Đây là ngôi nhà cuối cùng không chịu giải tỏa.

Các chủ nhân của ngôi nhà đã nộp đơn nhưng thua vụ kiện chống lại nhà phát triển mảnh đất. Mảnh đất này được dùng để xây dựng chung cư. Ảnh chụp năm 2008.

Căn nhà tọa lạc tại khu xây dựng công trình căn hộ mới ở Trùng Khánh. Ảnh chụp năm 2009.

Căn nhà nằm lẻ loi trên gò đất cao vì công ty phát triển bất động sản đã đào đất xung quanh nó. Ảnh chụp năm 2015.

Đây là bức ảnh chụp cùng năm. Căn nhà ba tầng đơn độc có treo cờ Trung Quốc trên mái nhà đứng giữa con đường mới xây dựng trên địa bàn tỉnh Hà Nam.

Thêm một ngôi nhà đơn độc đứng giữa con đường ở tỉnh Hắc Long Giang. Tuy nhiên, nó đang trong quá trình được phá dỡ, di dời. Ảnh chụp tháng 5.2016.

Cả một “khu dân cư móng tay” không chịu đi tái định cư. Cư dân khu vực Guangfuli ở thành phố Thượng Hải chung quyết định không rời nơi họ đang sống. Ảnh chụp tháng 5.2016.

Xem thêm: